PVLC Mùa Thường Niên Tuần V Thứ 5 và Lễ Mẹ Lộ Đức

 Bài Đọc I: (Năm I) St 2, 18-25

"Người dẫn bà đến trước Ađam. Và cả hai nên một thân thể".

Bài trích sách Sáng Thế.

Thiên Chúa phán: "Đàn ông ở một ḿnh không tốt, Ta hăy tạo dựng cho nó một nội trợ giống như nó".

Sau khi lấy bùn đất dựng nên mọi thú vật dưới đất và toàn thể chim trời, Thiên Chúa dẫn đến trước mặt Ađam để coi ông gọi chúng thế nào, và sinh vật nào Ađam gọi, th́ chính đó là tên nó.

Ađam liền đặt tên cho mọi súc vật, chim trời và muông thú.

Nhưng Ađam không gặp một người nội trợ giống như ḿnh.

Vậy Thiên Chúa khiến cho Ađam ngủ say, và khi ông đang ngủ, Người lấy một xương sườn của ông, và đắp thịt lại.

Thiên Chúa làm cho chiếc xương sườn đă lấy từ Ađam trở thành người đàn bà, rồi dẫn đến Ađam.

Ađam liền nói: "Bây giờ đây xương bởi xương tôi và thịt bởi thịt tôi. Người này sẽ được gọi là người nữ, v́ bởi người nam mà ra".

V́ thế, người đàn ông sẽ ĺa bỏ cha mẹ mà kết hợp với vợ ḿnh, và cả hai nên một thân thể.

Lúc ấy cả hai người, tức Ađam và vợ ông, đều khỏa thân mà không hề xấu hổ.

Đó là Lời Chúa.

 

Đáp Ca: Tv. 127, 1, 2-3, 4-5

Đáp: Phúc cho ai biết kính sợ Chúa. (1)

Xướng 1) Phúc cho ai biết kính sợ Chúa, và bước đi trong đường lối Người. Ngươi sẽ hưởng công khó của tay ngươi, ngươi có phúc và sẽ được may mắn. - Đáp.

2) Vợ ngươi như cây nho sai trái, trong nội cung gia thất nhà ngươi. Con cái ngươi như chồi non cây dầu ở chung quanh bàn ăn của ngươi. - Đáp.

3) Đó là ơn phúc lành, cho người kính sợ Chúa. Từ Sion xin Chúa chúc lành cho ngươi. Chúc ngươi thấy Giêrusalem thịnh đạt suốt mọi ngày trong đời sống của ngươi. - Đáp.

 

Alleluia: 1 Sam 3,9

Alleluia, alleluia - Lạy Chúa, xin hăy phán, v́ tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban sự sống đời đời. - Alleluia.

 

Phúc Âm: Mc 7, 24-30

"Những con chó ở dưới gầm bàn cũng ăn những mụn bánh rơi của con cái"

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt Tyrô và Siđon. Vào một nhà kia, Người không muốn ai biết ḿnh, nhưng người không thể ẩn náu được. V́ ngay lúc đó, một bà kia có đứa con gái bị thần ô uế ám, bà nghe nói về Người liền đến phục lạy Người.

Bà đó là người dân ngoại, ḍng giống Syrôphênixi và bà xin Người trừ quỷ ra khỏi con bà.

Người nói: "Hăy để con cái ăn no trước đă, v́ không nên lấy bánh của con cái mà ném cho chó".

Nhưng bà trả lời và thưa Người rằng: "Thưa Thầy, đúng thế, nhưng các chó con cũng được ăn những mụn rơi dưới bàn ăn của con cái".

Người liền nói với bà: "V́ lời bà nói đó, bà hăy về; quỷ đă ra khỏi con gái bà rồi".

Khi bà về đến nhà, th́ thấy cô gái nhỏ nằm trên giường và quỷ đă xuất rồi.

Đó là Lời Chúa.

 

Image result for Mark 7, 24-30

 

Suy niệm

 

 Con người như con chó 

 

Bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Năm Tuần V thường niên theo Thánh kư Marco cũng giống bài Phúc Âm theo Thánh kư Mathêu cho Thứ Tư trong Tuần XVIII Thường Niên, về việc Chúa Giêsu chữa cho con gái của người đàn bà xứ Canaan được khỏi bị quỉ ám, một người đàn bà dân ngoại nhưng có một đức tin đầy ma lực đến độ "muốn ǵ được nấy" (Phúc Âm Thánh Mathêu). 

 

Thế nhưng, để có một đức tin "muốn ǵ được nấy" này, người đàn bà ngoại bang Cannan "có đứa con gái bị thần ô uế ám, bà nghe nói về Người liền đến phục lạy Người"  này đă phải trải qua một một cơn thử thách phải nói là khủng khiếp, một trận đấu sinh tử, trận đấu thập tử nhất sinh, liên quan đến sắc tộc của bà cũng như đến chính phẩm giá của bà.

 

Cuộc thử thách đức tin liên quan đến sắc tộc của người đàn bà Canaan, như Phúc Âm Thánh Mathêu thuật lại: "Các môn đệ đến gần Người mà rằng: 'Xin Thầy thương để bà ấy về đi, v́ bà cứ theo chúng ta mà kêu măi'. Người trả lời: 'Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel'". Qua câu trả lời cho các môn đệ này, Chúa Giêsu như muốn nói rằng chỉ có dân Do Thái của Người là nhất, c̣n các dân ngoại chỉ là đồ thứ yếu, không đáng chú trọng cho bằng dân Do Thái. 

 

Cuộc thử thách đức tin liên quan đến phẩm giá làm người của người đàn bà "là người dân ngoại, ḍng giống Syrôphênixi và bà xin Người trừ quỷ ra khỏi con bà". Theo Thánh kư Mathêu th́ sau khi bà ta "đến lạy Người mà nói: 'Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi'", một câu không có trong Phúc Âm Thánh kư Marco, nhưng cả hai Thánh kư đều thuật lại cùng một câu trả lời giống nhau của Chúa Giêsu cho người đàn bà phục lạy van xin khốn khổ này: "Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó'". Tuy nhiên Thánh kư Marco c̣n thêm câu trước đó là: "Hăy để con cái ăn no trước đă".

 

 

Đến đây, bị chạm tự ái như thế, bị coi như loài chó như vậy, không biết có ai c̣n nhẫn nại để tiếp tục với con người khinh bỉ ḿnh và chửi ḿnh như thế nữa hay chăng, hay là, gặp phải con người thời đại tột đỉnh văn minh và văn hóa ngày nay trọng quyền làm người hơn t́nh làm người, chắc chắn họ sẽ điên tiết quại lại bằng một câu hùng hổ nào đó như: "Này, ông đừng có tưởng rằng ông ngon lắm nghe, không đáp ứng những ǵ tôi xin th́ thôi, chứ đừng có mà khinh bỉ tôi quá như vậy nhé. Tôi cóc cần ông nữa".  

 

Thế nhưng, cho dù người đàn bà Canaan bị một độc chưởng vô cùng lợi hại chỉ từ chết tới bị thương như vậy mà bà chẳng những vẫn không hề hấn ǵ, trái lại, bà c̣n tung lại một tuyệt chiêu vô cùng ngoạn mục: "Thưa Thầy, đúng thế, nhưng các chó con cũng được ăn những mụn rơi dưới bàn ăn của con cái"một tuyệt chiêu đă làm cho đối thủ vô địch của bà đành chào thua bà lập tức: "Người liền nói với bà: 'V́ lời bà nói đó, bà hăy về; quỷ đă ra khỏi con gái bà rồi'". Qua câu nói này Chúa Giêsu dường như muốn nói với bà rằng: "Chính đức tin của bà đă trừ quỉ cho con bà rồi đó".

 

Điều duy nhất người đàn bà ngoại bang Canaan này muốn đó là làm sao để người con gái của bà khỏi "bị quỷ ám khốn cực lắm" (Thánh kư Mathêu), đến độ, bà cảm thấy cái khổ của chính con bà như là của bà, nên bà đă xin Chúa Giêsu thương chính bản thân bà chứ không phải là đứa con gái của bà: "Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi" (Thánh kư Mathêu). Để rồi, nhờ đức tin "muốn ǵ được nấy" của bà mà thành quả gặt hái được đó là, theo Thánh kư Mathêu: "ngay lúc đó, con gái bà đă được lành", hay theo Thánh kư Marco: "Khi bà về đến nhà, th́ thấy cô gái nhỏ nằm trên giường và quỷ đă xuất rồi".

 

 

Nếu so sánh với đức tin của các tông đồ trong biến cố bị băo tố trên biển hồ và tông đồ Phêrô đi trên nước đến cùng Thày, th́ quả thật nhân vật ma nữ cao thủ đức tin này đă hoàn toàn trổi vượt, ở chỗ, cho dù Chúa có tiếp tục chơi tṛ ma quái với cả bà là một kẻ thuộc dân ngoại chăng nữa, bà chẳng những đă không cảm thấy bị Người nát đến hoảng sợ thế nào, trái lại, c̣n nh́n thẳng vào Người, nên đă không bị ch́m xuống như tông đồ Phêrô - Như thế phải chăng ma nữ cao thủ đức tin này chẳng những đi trên mặt nước mà c̣n bay trên mặt nước, bất chấp băo tố c̣n dữ dội kinh hoàng về tinh thần hơn là thứ phong ba băo tố về thể lư thử thách các tông đồ!?!

 

Bài Đọc 1 hôm nay thuật lại sự kiện Adong nhận biết người nữ xuất thân từ chính bản thân ḿnh và v́ thế đă đi đến chỗ gắn bó nên một với nàng: "'Bây giờ đây xương bởi xương tôi và thịt bởi thịt tôi. Người này sẽ được gọi là người nữ, v́ bởi người nam mà ra'. V́ thế, người đàn ông sẽ ĺa bỏ cha mẹ mà kết hợp với vợ ḿnh, và cả hai nên một thân thể".

 

Nếu phụng vụ lời Chúa phải liên hệ với nhau, ít là  giữa hai bài đọc chính là Bài Đọc 1 và Bài Phúc Âm của từng ngày th́ sự kiện trên đây của Bài Đọc 1 về sự kiện Adong nhận ra người nữ xuất thân từ ḿnh, có tất cả những ǵ là của ḿnh và đă gắn bó với nàng có liên hệ ǵ tới sự kiện người đàn bà ngoại giáo xin Chúa Giêsu trừ thần ô uế cho đứa con gái bị ám của bà ấy hay chăng? Nếu có th́ ở chỗ nào?? Phải chăng ở chỗ Chúa Giêsu nhận thấy tất cả những ǵ nơi người phụ nữ ngoại lai này mà Người mong muốn là đức tin mănh liệt của bà nơi Người nên Người đă đáp ứng làm theo ư nguyện của bà!

 

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên



 

Thu.5.V-TN.mp3  

LeMeLoDuc.mp3  

 

Lễ Mẹ Lộ Đức

11/2

 Đức Mẹ Nói Cùng Tôi

(St. Marie Bernadette Soubirous, Ep. Ad P. Gondrand, a 1861:
cf. A. Ravier, Les Écrits de Sainte Bernadette, Paris 1961, pp 53-59)



Ngày kia tôi cùng với hai đứa con gái khác đi xuống bờ sông Gave, th́ th́nh ĺnh tôi nghe thấy một cái ǵ đó như tiếng gió vi vu. Tôi ngoảnh đầu lại hướng về phía đồng cỏ gần bờ sông, song cây cối vẫn lặng lẽ, rơ ràng là tiếng động không xuất phát từ chúng. Đoạn tôi nh́n lên và thấy ngay trong động đá một vị nữ lưu mặc chiếc áo trắng dễ thương với chiếc giây thắt lưng óng ánh. Trên chân của bà mỗi bên đều có một bông hồng mầu vàng nhạt, cùng mầu với những hột ở chuỗi mân côi của bà.

Thấy thế tôi giụi hai mắt, nghĩ rằng tôi đang thấy một cái ǵ đó, và tôi xỏ tay vào viền quần đựng cỗ tràng hạt. Tôi muốn làm dấu thánh giá, nhưng tôi không thể làm được, và tay tôi trở nên rụng rời. Bấy giờ vị nữ lưu này làm dấu thánh giá và tôi cố làm dấu như bà, mặc dù tay tôi run lẩy bẩy. Thế là tôi bắt đầu lần hạt mân côi, trong khi đó vị nữ lưu này lấy ngón tay đưa hạt chuỗi mà không nhép miệng ǵ cả. Khi tôi hết đọc Kinh Kính Mừng th́ bà liền biến đi.

Tôi hỏi hai cô bạn của ḿnh xem họ có thấy được điều ǵ chăng, họ nói không. Dĩ nhiên họ muốn biết tôi đă làm ǵ, và tôi cho họ biết rằng tôi đă thấy một vị nữ lưu mặc bộ áo trắng đẹp, mặc dù tôi không biết bà ấy là ai. Tôi dặn họ đừng nói điều ǵ về câu chuyện này, và họ cho tôi rằng tôi ngớ ngẫn với những thứ ấy. Tôi nói là họ sai rồi, và tôi đă cảm thấy bị thúc đẩy trở lại nơi này vào hôm Chúa Nhật sau đó …

Lần thứ ba tôi đến đó th́ vị nữ lưu này đă mở miệng nói với tôi và xin tôi hăy trở lại hằng ngày trong ṿng 15 ngày. Tôi nói tôi sẽ làm như thế, đoạn bà bảo tôi rằng bà muốn tôi nói với các vị linh mục hăy xây cất lên một nguyện đường ở đó. Bà cũng bảo tôi hăy uống nước ở rạch nước. Tôi đă đến con sông Gave là gịng nước duy nhất tôi thấy. Thế rồi bà làm tôi nhận ra rằng bà không nói về con sông Gave, mà là một tia nước nhỏ gần chỗ tôi đứng. Tới nơi, tôi chỉ thấy có một vài giọt nước, c̣n toàn là bùn. Tôi chụm tay lại để hớt lấy một chút nhưng không được, tôi liền cào đất lên. Tôi cố t́m lấy một ít giọt nước, nhưng măi vào lần thứ bốn tôi mới có đủ lượng nước để uống. Đoạn người nữ lưu biến đi và tôi trở về nhà.

Tôi đă trở lại đấy 15 ngày, trừ một ngày Thứ Hai và một ngày Thứ Sáu, và lần nào bà cũng hiện ra và bảo tôi t́m một rạch nước mà tắm cũng như để xem chuyện các vị linh mục xây nguyện đường ở đó thế nào. Bà nói tôi cũng phải cầu nguyện nữa để cầu cho tội nhân ăn năn cải thiện đời sống. Tôi đă hỏi bà nhiều lần về ư định của bà, song bà chỉ mỉm cười. Sau cùng, với cánh tay giang ra và đôi mắt ngước lên trời, bà bảo tôi rằng bà là Đấng Đầu Thai Vô Nhiễm Nguyên Tội.

Trong 15 ngày đó, bà đă nói với tôi ba điều bí mật, nhưng tôi không được phép nói với ai cả, và tôi vẫn giữ cho tới nay.
 


(Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ The Office of Readings, Saint Paul Editions, 1983, trang 1343-1344)